Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Gặp Văn Quyến 'tại ngoại' ở làng

(VietNamNet) - Từ ngày Quyến tại ngoại, nhà đông khách, nhưng đông nhất là trẻ con. Các em đến chạy thể dục và hẹn anh Quyến đi đá bóng, đánh bóng chuyền.

Qua điện thoại, "Cậu bé vàng" thanh minh về việc mình đi vắng khiến luật sư và nhóm nhà báo phải đợi 4 tiếng đồng hồ bằng giọng nhấm nhẳng: ''Tại mọi người không báo trước nên em không ở nhà đợi. Em phải chở mẹ không thể đi nhanh được". Hai mẹ con cậu rời nhà ở xã Hưng Tiến, huyện Hưng Nguyên, TP.Vinh từ ngày hôm trước về quê ở huyện Nghĩa Đàn (Nghệ An) để làm lễ giải hạn.

"Con" quá tiếc về những gì xảy ra, nhưng mong chưa quá muộn". Ảnh: Lê Anh Dũng

Chúng tôi và luật sư Phạm Liêm Chính, người mà cách đây hơn năm tháng, vào cuối buổi chiều Noel năm 2005 đã gọi điện cho VietNamNet để chia sẻ tâm sự muốn bào chữa cho Quyến miễn phí ngồi đợi tại khách sạn Giao Tế của Thành phố Vinh. Mặc dù từng nhận được thư mời bào chữa từ bà Niềm, mẹ Văn Quyến nhưng từ khi "cậu bé vàng" này được tại ngoại, LS Chính và thân chủ trong dự định vẫn chưa có dịp tiếp cận.

LS Chính nói rằng ông vào Vinh lần này là để gặp Quyến bàn bạc một số điều và nhận thư mời bào chữa chính thức từ Quyến, đồng thời gặp gỡ đại diện Câu lạc bộ Sông Lam và lãnh đạo Sở Thể dục - Thể thao TP. Vinh nhằm tìm kiếm một số thông tin tích cực có lợi cho quá trình bào chữa của ông. Đây cũng là lần đầu tiên có cuộc hẹn chính thức gặp gỡ với báo chí của Quyến từ ngày ra trại.

Mặc dù đã được Hào, anh trai kết nghĩa của Quyến rào đón trước: "Quyến nói năng không được khéo..." nhưng người nghe vẫn hơi có cảm giác khó chịu khi nghe cái cách trả lời trống không của Quyến trong phút đầu gặp mặt: "Đợi tý, rửa mặt cái đã...".

Một phóng viên trong đoàn không giấu được ngạc nhiên khi ngắm nghía Quyến dựng chiếc xe máy vướng víu bao tải, túi xách trước yên xe rồi lúc cúc đi vào phòng gặp luật sư: "Ồ, cậu bé vàng béo ra nhiều quá, lại còn bụng phệ nữa...". Người khác bình luận: "Thì ở trong trại ngồi chiều, lại chắc được quản giáo quý mến nên cho uống bia đều đều ấy mà...". Một thoáng xót xa: "Mặt non choẹt, mới 22 tuổi mà. Đây là lần bị đòn đau nhất của cậu từ trước tới giờ...".

 Cậu xưng "con" với và gọi LS Chính bằng "bác". Có thể vì nhờ sự truyền đạt thiện ý của mẹ và anh Hào nên Quyến tỏ ra thân thiện và tin cậy luật sư. Ánh mắt và giọng cậu cũng dịu hẳn khi mời nhóm nhà báo cùng về nhà với mình và luật sư mà bằng chứng là cậu đổi chỗ cho mẹ lên ô tô để chở một phóng viên của VietNamNet.

Cầm tay lái xe máy, thỉnh thoảng cậu lại ngoái lại đằng sau, có vẻ thấp thỏm. Cậu phóng viên cười, trêu: "Từ hôm về tới giờ đã có anh chị xã hội đen nào gọi điện hỏi thăm chưa?". Cậu cười: "Chưa, chưa thấy".

Con đường bê tông dẫn về nhà Văn Quyến qua rất nhiều ruộng lúa và quanh co. Có nhiều ánh mắt tò mò dõi theo chiếc ô tô có mẹ Văn Quyến và chiếc xe máy Văn Quyến đang đèo phóng viên VietNamNet. Từ hôm Quyến tại ngoại tới giờ cũng có nhiều phóng viên, khách khứa về đây nhưng hầu như hai bên không có dịp tiếp cận nhau. Bà Niềm nói rằng cũng có nhiều người hâm mộ gọi về cho Quyến, trong đó có nhiều cô gái để động viên, khích lệ cậu. "Qua hoạn nạn này, em  thấy rất nhiều cô gái tốt với mình" - Quyến cười vô tư.

Quyến được tại ngoại từ hôm 22/4/2006. Ban đầu cậu định rời Hà Nội về Vinh bằng tàu hoả nhưng rồi lại ngại sự quá khích của người hâm mộ nên đành về taxi cùng anh trai kết nghĩa cùng những người bạn. 10 giờ đêm, cậu về đến nhà. Bà ngoại, mẹ và các cậu, mợ, dì, dượng đã chuẩn bị sẵn một nồi cháo gà. Và ai cũng khóc khi nhìn thấy "cậu bé vàng" đứng trước cửa. Bà Niềm kể rằng lúc đó Quyến cũng khóc. Quyến nói rằng, nỗi ân hận lớn nhất của cậu là không được gặp ông ngoại lần cuối trước khi ông qua đời vì lúc đó cậu đang ở trong trại. Ông bà ngoại là người nuôi dưỡng chính của Quyến từ bé cho tới bây giờ, khi bố mẹ cậu ly thân và mẹ đi làm công nhân thuỷ lợi.

Lâu lắm rồi, Quyến mới ở được ở lâu cùng mẹ. Cùng mẹ chăm vườn, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa - việc mà trước kia cậu chưa bao giờ làm. Bây giờ, đang là mùa gặt, đám ruộng của hai mẹ con được giao lại cho cậu mợ lại có thêm "thợ gặt" mới là "cậu bé vàng" Văn Quyến. Mẹ cậu cười thanh thản: "Ừ thì nếu nó không bao giờ trở lại sân cỏ nữa thì về nhà đi cày. Ruộng vẫn còn đó. Tôi chỉ cần nhìn thấy nó khoẻ mạnh, an lành. Không tù tội". Giờ đây, trông bà có vẻ vui và đỡ gầy so với hồi Tết - lúc Quyến còn ở trong trại. "Lâu lắm rồi mới được ăn ngày ba bữa cơm do mẹ nấu. Mẹ nấu ăn ngon hơn ở đội tuyển".

Căn nhà nhỏ nhưng gọn gàng, xinh xắn. Ngoài sân có rất nhiều ghế nhựa, cậu mợ của Quyến mua về để cho thuê đám cưới và cũng để khách khứa đến chơi có chỗ ngồi. Hồi trước, mỗi khi Quyến giành vinh quang, sân và vườn lại chật người, trong đó có cả lãnh đạo xã hoặc thôn. Mẹ nấu một nồi chè xanh, luộc một rổ lạc tươi đãi mọi người đến chúc mừng. Khi Quyến gặp chuyện, mọi người cũng chạy đến nhưng không có nồi nước chè xanh, lạc luộc và không có hoa. Từ ngày Quyến tại ngoại, nhà cũng đông khách, nhưng đông nhất là trẻ con. Các em đến chạy thể dục và hẹn anh Quyến đi đá bóng, đánh bóng chuyền.

"Một ngày sau khi tại ngoại, em đến trình diện tại Câu lạc bộ Sông Lam và Sở TD-TT Nghệ An. Đến để xin lỗi về những gì mình đã gây ra và đề nghị xin được tập luyện trở lại. Các chú nói rằng em phải kiên nhẫn chờ đợi vì việc của em vẫn đang trong quá trình điều tra của công an; và cũng phải để các chú lãnh đạo cân nhắc nhiều bề; nếu quyết định cho em trở lại tập ngay thì có thể có nhiều dư luận không hay. Các chú nói rằng những lỗi lầm của em đã khiến dư luận bị sốc".

"Bây giờ, em thấy phong độ của mình thế nào?".  "Dạ, thấy không nhanh nhẹn bằng trước kia vì lâu ngày không tập luyện", Quyến rưng rưng.

"Mong ước của em là được tập luyện để giữ phong độ. Nhưng các chú nói vậy rồi, chuyện của mình thế rồi, đành phải kiên nhẫn chờ đợi thôi. Em có thể chờ 1- 2 năm để được quay trở lại tập luyện. Trước mắt em tập chạy với các em bé trong xóm, tập bóng đá với các em ở sân trường của xã, đánh bóng chuyền với mọi người quanh xóm cho đỡ béo và khỏi chồn chân. Em sai rồi, người hâm mộ đối xử thế nào em cũng phải chấp nhận", Quyến nói về dự định cá nhân.

Chúng tôi nhìn lên tường. Bức ảnh của cậu bé Văn Quyến ngày bé thật bụ bẫm, dễ thương. Quanh tường chi chít bằng khen, giấy khen có cái tên Phạm Văn Quyến. Có cả một cái tủ đựng những đồ lưu niệm xinh xắn và đặc trưng trẻ con. Quyến nói rằng trong đó có rất nhiều thứ do những cô bé, cậu bé tặng mỗi khi Quyến nhận được thành tích cao trong thi đấu. Nhìn sang mẹ, cầm tay luật sư, Quyến nói rằng: "Con chỉ ao ước được quay trở lại sân cỏ nên sẵn sàng chịu mọi áp lực tâm lý".

Chúng tôi sang nhà ông Chủ tịch xã Hưng Tiến, người đã thay mặt chính quyền địa phương gửi thư cho các cơ quan liên quan xin được lượng thứ trong khả năng luật pháp cho phép đối với Văn Quyến. Nhìn sang Văn Quyến như nhìn một đứa cháu ruột dại dột, ông nói: 'Tôi quá hiểu hoàn cảnh của Quyến, nó còn quá dại khờ. Nó chỉ biết đá bóng thôi, còn mọi mặt khác còn quá thiếu từng trải. Tôi nghĩ lỗi của cháu một phần nhưng môi trường sống - nơi cháu học nghề và thực hành - cũng là một trong những nguyên nhân để cháu phạm những lỗi lầm này... Nó mới 22 tuổi, bằng tuổi con tôi...".

Ông nói rằng, khi Quyến ở đỉnh cảo vinh quang, người Hưng Tiến ai cũng tự hào là đồng hương của cậu; khi cậu gặp chuyện, nhiều người đã không dám nhận mình là người Hưng Tiến, nơi có Văn Quyến sinh sống.

Lâu lắm Quyến mới ở nhà lâu như vậy. Ảnh: Lê Anh Dũng

Một phóng viên trong đoàn hỏi Văn Quyến: "Sau này, nếu có cơ hội trở lại với vinh quang thì có còn mê sàn nhảy và mê rượu mạnh không?; Quyến lí nhí: "Không dám nữa đâu ạ...".

Người lạc quan hơn cả là luật sư Chính. Ông nói rằng, điều may mắn nhất là người hâm mộ và dư luận đã có cái nhìn cởi mở hơn đối với Quyến. Theo ông, Quyến có cơ hội trở lại với sân cỏ. Ông cũng cho là trong thời gian tại ngoại để chờ ra toà, Quyến chỉ bị cấm ra khỏi nơi cư trú là tỉnh Nghệ An chứ theo luật thì vẫn có thể đến tập luyện cùng câu lạc bộ. Cả ba người, mẹ Niềm, Quyến họ lại nhen nhúm hi vọng khi ngồi bên nhau.

Xe lăn bánh đưa mọi người rời làng quê yên tĩnh - một địa chỉ được nhắc đến nhiều lần cùng "cậu bé vàng". Rặng tre làng nuốt chửng Văn Quyến và chìm nghỉm bóng đêm. Chúng tôi bất giác nhớ đến hình ảnh Văn Quyến giữa một sân vận động rực ánh sánh và tiếng hò reo của người hâm mộ.

LS Phạm Liêm Chính: "Việc cho Quyến được tập luyện tại Vinh là không sai luật"

"Hôm nay (10/5/2005), tôi cũng đã gặp và trao đổi cùng giám đốc điều hành, Chủ tịch  của CLB Sông Lam Nghệ An, Phó giám đốc Sở TD -TT Nghệ An - ông Ngô Xuân Thọ và Phó giám đốc điều hành CLB Sông Lam Nghệ An ông Hồ Văn Chiêm. Họ nói rằng đã nhận được yêu cầu xin được quay trở lại tập luyện của Văn Quyến tại CLB nhưng họ còn đang xem xét kỹ lưỡng mới có thể quyết định được.

Lý do họ đưa ra là chuyện có thể khiến chúng ta chia sẻ được:  Vì CLB và ngành TD -TT Nghệ An vừa qua gặp quá nhiều sóng gió, Quyến lại chưa được hoàn tất hồ sơ điều tra của công an, hơn nữa CLB cũng muốn nhận được sự đồng thuận của Liên đoàn bóng đá. Theo tôi, Quyến bị cấm đi khỏi nơi cư trú là cấm đi khỏi tỉnh Nghệ An chứ không phải là cấm rời xã đến CLB tại thành phố Vinh, nơi cách nhà chỉ có chưa đầy 10 km.

Khi từ Vinh trở ra Hà Nội, tôi sẽ cuộc tiếp xúc với Liên đoàn. Chiều nay,  Văn Quyến đã sẵn sàng để ký giấy mời tôi làm luật sư một cách chính thức".

Nguồn: http://vnn.vietnamnet.vn/psks/2006/05/569182/


Một số ý kiến của sv luật về trường hợp trên http://ttvnol.com/khpl/732415

1.                Vừa đọc bài này:

http://vietnamnet.vn/psks/2006/05/569182/

Theo LS Phạm Liêm Chính thì ''Quyến bị cấm đi khỏi nơi cư trú là cấm đi khỏi tỉnh Nghệ An chứ không phải là cấm rời xã đến CLB tại thành phố Vinh, nơi cách nhà chỉ có chưa đầy 10 km.''

Vậy phải hiểu khái niệm ''''cấm đi khỏi nơi cư trú'''' thế nào cho đúng nhỉ? Cấm ra khỏi xã/phường/huyện/tỉnh hoàn toàn hay khi đi khỏi nơi cư trú phải báo cáo chính quyền?

2.                Rất xin lỗi các bạn là mình chưa thực sự nắm vững vấn đề này mà cũng tham gia ý kiến; chỉ vì có tranh luận mới có những ý kiến đúng phản bác lại mà học hỏi.

Xét trên bình diện chung, thì cấm rời khỏi nơi cư trú là cấm rời khỏi tỉnh hoặc thành phố trực thuộc trung ương nơi người đó cư trú. Nhưng, quản lý người dân ở cấp cơ sở thì thuộc tra''ch nhiệm của xã, phường; do đó thực sự quản lý là thuộc cấp xã phương. Do đó cấm thì cấm rời khỏi tỉnh, thành phố; nhưng tỉnh thành phố phó thác trách nhiệm cho cấp cơ sở; vậy nên rời địa phương phải báo cho cấp phường xã trực tiếp quản lý chứ tinh, thành phố không thể quản lý được.

Trên đây là hiểu biết tối thiểu của tôi; chưa có sở cứ về mặt pháp luật; ai biết xin bổ sung thêm, hoặc phản chính lại giùm.

3.                Cấm ra khỏi nơi cư trú là ko được phép rời khỏi thành phố , quận huyện nơi người đó đang cư trú .Khi đi phải xin phép và phải được sự đồng ý của chính quyền địa phương .Rất tiếc là pháp luật lại ko qui định rõ cấm ra khỏi nơi cư trú là cấm ra khỏi quận huyện hay thành phố . Đây là kẽ hở mà ...... nhà cầm quyền có thể ghép thêm tội vào cho nạn nhân . 

4.                Chống chính quyền thì nên chống một cách có kiến thức chứ chú người yêu nước Vi --- ệt. Em chỉ nói là "chưa có kien thức đầy đủ" chứ chưa bảo là " Việt Nam không có quy định" về vấn đề này. Chú phát ngôn mà không có sở cứ thì nên phát ngôn một cách thận trọng, có thêm một đoạn khoá đuôi cho hết nhẽ, chứ mai đây tìm ra được văn bản hướng dẫn về vấn đề trên thì khó nói lại. Đó là nói đến cái câu cuối của chú " nhà cầm quyền có thể ghép thêm tội".

Còn phần chú nói ở trên, thì vấn đề em đang phân vân là văn bản nào quy đinh về vấn đề này; em nghĩ rằng là có hướng dẫn, chỉ là chưa tìm ra. Bác hiểu thế này: quy định về Hình su trước tiên là do Quoocs hooij ban hành luật và Nghị quyết của thường vụ quốc hội là Pháp lệnh; tiếp đến, Thủ tướng có quyền ra Nghị định hướng dẫn thi hành; Viện kiểm sát và Toà án, Bộ công an có quyền ra Thông tư; Toà án tối cao có Viện khoa học xét xử ra văn bản là các chuyên đề khoa học hướng dẫn việc xét xử, hàng năm Toà án còn tiến hành hội nghị tổng kết việc xét xử và ra các nghị quyết hướng dẫn xét xử. Tất cả các văn bản trên đều được công nhận là hợp lệ khi áp dụng; nghĩa là đều có tính pháp lý chính thức. Với nhiều cơ quan được quyền ra văn bản điều chỉnh một vấn đề như trên, thì cái khó là đi tìm văn bản cụ thể , chứ các vấn đề khó thì về cơ bản là qua thực tiễn xét xử hàng chục năm thì các cơ quan đã phát hiện các vấn đề vướng mắc cũng tạm gọi là đầy đủ rồi.

5.                Văn bản pháp luật ko biết có rõ ràng ko mà tôi đã gặp trường hợp người bị cấm rời khỏi nơi cư trú đi thăm bạn ở nơi khác cách 30 km bị cho là vi phạm lệnh cấm rời khỏi nơi cư trú rồi và tội lại bị nặng thêm .

6.                  " Cấm đi khỏi nơi cư trú " là một biện pháp ngăn chặn được áp dụng trong BLTTHS VN nhằm hạn chế tự do đi lại của bị can, bị cáo . Trong luật hiện nay chưa quy định rõ phạm vi bị cấm đi khỏi nơi cứ trú là bao nhiêu km , nhưng chúng ta có khái niệm " nơi cư trú " rồi .

Nơi cư trú là nơi một người sinh sống thường xuyên có đăng ký hộ khẩu hoặc tạm trú ... Như vậy thì đúng theo như bạn Bongmai_ denhat nói thì chỉ có Chính quyền xã phường quản lý việc này . Theo bộ luật TTHS thì chính quyền xã phường có trách nhiệm trong việc quản lý, giám sát người bị áp dụng biện pháp " cấm đi khỏi nơi cư trú " ... Hoàn toàn có thể hiểu là khi người đó đi đâu ra khỏi phạm vi xã phường thì phải xin phép, nếu như không có sự cho phép mà vẫn đi thì có thể bị áp dụng biện pháp ngăn chặn khác như tạm giam .

Còn như bạn Sun_flower81 thì mình nghĩ là không đúng đâu . Có thể người trong trường hợp bạn nêu ra bị áp dụng hình thức tạm giam trong quá trình điều tra, hoặc trong quá trình xét xử để đảm bảo cho việc giải quyết vụ án thôi chứ không thể làm cho tội người đó nặng hơn được . Biện pháp tạm giam cũng là một biện pháp ngăn chặn trong tố tụng hình sự, nó có tính nghiêm khắc nhất trong các biện pháp ngăn chặn ...

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét